Sau ngày vía Thần Tài: món đã mua để đâu, và mấy lời dặn nên bỏ ngoài tai
Bốn bài trước của mục này lần lượt nói: mùng 10 tháng Giêng nên làm gì, chuyện mua vàng ngày vía nên hiểu thế nào, ngày vía nhìn từ phía người bán ra sao, và xếp hàng hôm đó thì giữ mình giữ tiền kiểu gì. Tất cả đều dừng ở lúc bạn cầm món hàng bước ra khỏi cửa tiệm.
Bài này nói khúc sau đó, khúc ít ai bàn tới: món đã mua rồi thì để đâu, giữ gì, và những lời dặn kèm theo lúc bán hàng thì nên nghe cái nào, bỏ cái nào.
Món mua về để đâu là hợp lý
Nguyên tắc dễ nhớ: để chỗ nào mà bạn thấy nó, nhớ ra nó, và không làm hỏng nó. Ba yêu cầu ấy loại ra kha khá chỗ mà người ta hay mách nhau.
- Tượng nhỏ, linh vật để bàn thì đặt nơi khô ráo, mặt phẳng, không kề mép bàn và không nằm trong tầm với của trẻ nhỏ.
- Vật đeo thì cất trong hộp hoặc túi riêng, đừng thả chung ngăn với chìa khoá và đồ kim loại.
- Món có giá trị cao thì đừng để ở chỗ ai bước vào nhà cũng nhìn thấy, kể cả khi đó là chỗ đẹp.
Phần lớn hư hại của mấy món mua ngày vía không đến từ vận hạn gì cả, mà đến từ ẩm, từ va đập, và từ việc để lẫn rồi quên mất.
Vàng miếng, vàng nhẫn cất ở đâu cho yên
Nếu bạn mua vàng hôm ấy thì việc cất giữ là chuyện an toàn tài sản, không phải chuyện may rủi. Cân nhắc thật lòng ba lựa chọn: giữ trong nhà, gửi ở dịch vụ giữ hộ của ngân hàng, hoặc chia ra mỗi nơi một phần.
Giữ trong nhà thì đừng để tất cả ở một chỗ, và đừng kể cho nhiều người biết chỗ đó — kể cả kể vui. Rất nhiều vụ mất của bắt đầu từ một câu nói vô tình trong bữa cơm đông người.
Người bán hay dặn giữ nguyên bao bì đã niêm. Lời dặn này thì có lý thật, vì miếng vàng còn nguyên vỏ niêm khi bán lại thường đỡ bị trừ hơn. Nhưng đó là lý do thương mại, không phải lý do linh thiêng.
🔴 Mấy lời dặn nên bỏ ngoài tai
Đây là phần đáng đọc nhất của bài. Mấy câu dưới đây rất hay được nói kèm lúc bán hàng, và không câu nào trong đó dựa trên điều gì kiểm chứng được:
- "Mua rồi thì không được cho ai xem, xem là mất lộc." Câu này tiện cho ai đang bán hơn là cho bạn, vì nó chặn luôn việc bạn đưa món cho người khác xem giúp, kể cả khi bạn nghi món có vấn đề.
- "Phải mua trước giờ này mới linh." Giờ giấc là để xếp việc cho gọn. Ràng nó vào chuyện linh hay không linh chỉ tạo ra cảnh chen lấn lúc sáng sớm.
- "Càng đắt càng linh." Giá phản ánh chất liệu, công chế tác, thương hiệu và cung cầu ngày hôm đó. Nó không phản ánh gì khác.
- "Mua lẻ một chỉ thì không ăn thua, phải mua chẵn." Mua bao nhiêu là chuyện túi tiền của bạn.
- "Đừng trả lại, trả là xui cả năm." Câu này nguy hiểm nhất, vì nó đánh thẳng vào quyền được đổi trả của người mua.
Ai nói những câu đó mà lại đang bán cho bạn món hàng đi kèm, thì bạn có quyền hỏi lại họ dựa vào đâu. Một người bán tử tế sẽ không khó chịu với câu hỏi ấy.
Giấy tờ mua bán quan trọng hơn cái túi gấm
Thứ cần giữ kỹ nhất sau ngày vía không phải cái túi nhung đựng món hàng, mà là hoá đơn và giấy bảo đảm. Với vàng thì đó là giấy ghi rõ tuổi vàng, trọng lượng, ngày mua và nơi mua. Với đá, với tượng thì đó là phiếu ghi đúng tên món và chất liệu mà người bán đã cam kết.
Chụp lại một tấm ảnh của giấy tờ đó rồi lưu vào máy, để lỡ giấy mờ hoặc thất lạc thì vẫn còn căn cứ. Việc này mất ba mươi giây và là việc có ích nhất trong cả ngày hôm đó.
Bàn thờ sau ngày vía: dọn và giữ
Đồ cúng tươi thì hạ xuống trong ngày, đừng để qua ngày hôm sau cho đẹp mắt rồi bỏ đi. Hoa héo, trái cây bắt đầu chảy nước ngay cạnh bát nhang là chuyện vệ sinh, không phải chuyện thành tâm.
Nhang đèn thì kiểm một lượt trước khi ra khỏi nhà hoặc đi ngủ. Bàn thờ Thần Tài đặt sát đất, thường gần vách gỗ, gần rèm, gần dây điện ổ cắm — đây là chỗ hay xảy ra cháy nhỏ nhất trong nhà có tiệm. Nếu nhà có trẻ nhỏ hoặc thú nuôi thì càng nên kiểm.
Còn việc lau dọn khám thờ, thay nước, thay cát bát nhang thì làm theo nếp nhà mình vẫn làm. Bài riêng về bàn thờ Thần Tài trong mục khác của trang đã nói kỹ phần này.
Nếu mua rồi thấy hớ
Chuyện này rất thường. Giá vàng ngày vía hay nhích lên vì nhu cầu dồn vào một hôm, và mấy hôm sau có thể khác. Có mấy việc nên làm, theo thứ tự:
- Đọc lại giấy tờ xem có điều khoản đổi trả trong bao lâu không.
- Nếu còn trong hạn và món chưa dùng, còn nguyên niêm, thì cứ hỏi cửa hàng. Hỏi không mất gì.
- Nếu không đổi được thì thôi, đừng mua thêm một món khác để "gỡ". Đó là cách hỏng tiền nhanh nhất.
Và đừng để ai làm bạn thấy có lỗi vì đã đi hỏi đổi. Đổi trả là quyền dân sự bình thường của người mua, không phải hành vi phạm điều cấm kỵ nào.
Người không buôn bán có cần theo không
Không bắt buộc. Ngày vía Thần Tài vốn gắn với giới buôn bán, sau này lan rộng thành một nếp chung và thêm cả nếp mua vàng. Người làm công ăn lương thấy vui thì làm, thấy không hợp thì thôi, không có gì phải áy náy.
Nếu bạn muốn đánh dấu ngày đó theo cách riêng thì có cách rẻ hơn và bền hơn nhiều: lấy hôm ấy làm mốc cố định trong năm để ngồi lại xem tiền vào tiền ra thế nào, có khoản nào đang rò rỉ mà mình chưa để ý. Một buổi tối làm việc đó có ích hơn hẳn một món mua vội lúc xếp hàng.
Nói gọn lại
Phần sau ngày vía là phần dễ làm mà ít người làm: cất món cho tử tế, giữ giấy tờ, dọn đồ cúng gọn gàng, kiểm nhang đèn, và bỏ ngoài tai mấy câu dặn được nói ra vì mục đích bán hàng. Làm được chừng ấy thì món bạn mua hôm mùng 10 còn nguyên giá trị của nó, cả giá trị tinh thần lẫn giá trị vật chất.